Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn 05. Thông Điệp Yêu Thương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 05. Thông Điệp Yêu Thương. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2011

[TĐYT] Chuyện Của La Con

Tại một vùng đồi nhỏ, có một bộ tộc Ngựa hoang sinh sống và định cư. Lâu dần, nơi đây phát triển thành phố xá, thành khu thị trấn nhỏ bình an và hạnh phúc. Muôn vật sống trong cộng đồng dân cư ấy đều rất đoàn kết và thương yêu nhau.

Trong thị trấn có gia đình của Bác Ngựa hoang. Bác có những đứa con khôi ngô tuấn tú. Các anh Ngựa Nâu, Ngựa Đen, Ngựa màu cà phê sữa đều mang trong mình dòng máu kiễu hãnh và tràn đầy nhiệt huyết. Các anh không chỉ là niềm tự hào mà gia đình bác Ngựa Hoang, mà còn là sự ngưỡng mộ của hàng xóm láng giềng. Ai cũng quý các anh.

[TĐYT] Chai Rémi & Thằn Lằn

Có một hôm, tôi dọn dẹp nhà cửa, dọn luôn những cái chai rượu của ông anh nằm lăn lóc nơi góc phòng. Tôi cầm chai rượu lên, từ trong chai, hai chú thằn lằn, một lớn một nhỏ bổ ra chạy nháo nhào. Nhìn mà nghĩ ngợi linh tinh, rồi giờ tôi bắt đầu kể bạn nghe câu chuyện: Chai Rémy Martin và thằn lằn…



o O o


Cuộc sống hiện tại của gia đình thằn lằn rất khó khăn. Hôm qua thằn lằn bố bò sang kẹt cửa thăm anh thằn lằn hàng xóm, thấy cuộc sống gia đình họ sung túc và ấm no, thằn lằn bố cảm thấy tủi thân dữ dội. Cứ trách chính mình rằng cả đời chẳng kiếm được căn nhà cho ra hồn cho vợ con bớt khổ, suốt ngày cứ lang thang góc này góc kia mãi. Thật là chán đời gì đâu.

[TĐYT] Con Rối Muốn Làm Người

Ngày nảy ngày nay tại một thành phố xinh đẹp, có một con rối tóc dài mượt như nhung, đôi mắt to tròn, cái miệng dễ thương luôn cười rất xinh xắn. Con rối xinh xắn đó tên là ... À, mà không biết cũng được, đâu có gì quan trọng đâu.

Con rối đi theo đoàn rối biểu diễn ở khắp nơi. Ở mỗi nơi nó mang một cái tên khác nhau, một cái vai khác nhau. Ở mỗi nơi nó đều được người ta yêu thích và hoan nghênh nhiệt liệt.

[TĐYT] Hãy Hát Đi Ve Con

Mỗi năm đến hè, dân cư loài Ve vẫn hay thường tổ chức cuộc thi giọng ca hay. Ai thắng cuộc sẽ được trao giải "Micrô vàng mùa hè", đây cũng là giải thưởng danh giá nhất, chứng tỏ đẳng cấp chuyên nghiệp của cá nhân thí sinh tham dự nói riêng và cộng đồng dân cư nơi chú Ve ấy sống nói chung.

[TĐYT] Cá Sấu Lên Bờ

Trong vùng đầm lầy miền nhiệt đới, mọi thứ xung quanh khu đầm lầy đều ẩm thấp và gợi ra nhiều cảnh tượng kì quái lẫn kinh dị. Một vùng đầm lầy vơí những con cá sấu nằm chi chít, rải rác hay đang ngụp lặn đâu đó trong đầm. Mà hễ chúng ngoi đầu lên càng làm người quan sát chúng khiếp sợ, ôi trời ơi, ở đây toàn là cá sấu thôi!

Trong cư dân cá sấu ấy có một cô nàng cá sấu, cô ấy chưa có đi xa vùng đầm lầy này là mấy, chỉ bơi tới bơi lui từ đầu nguồn đến cuối nguồn. Có khi bơi theo chiều nguợc lại, tức là bơi từ cuối nguồn lên đầu nguồn, bơi qua bơi lại đụng vào mấy đứa bạn của mình, đụng vào

[TĐYT] Tia Nắng, Mảnh Vỡ Dạ Quang Và Điện Thoại Di Động

Cơn mưa đêm qua đã làm cho bầu trời sáng nay trong xanh hơn. Những tia nắng vàng tung tăng đùa giỡn khắp nơi. Có một Tia Nắng Xanh tò mò dòm qua cửa sổ và rồi nó lách mình trượt xuống, giọt nước mưa còn đọng lại làm nó té nhào vào cái chậu sứ. Ở đây hơi tối và Tia Nắng Xanh ngạc nhiên bởi có một ánh sáng khác rất lạ, ánh sáng đó cũng màu xanh nhưng yếu ớt. Nó tiến đến gần hơn và nhận ra đây là một mảnh vỡ - một mảnh vỡ bằng đá dạ quang.

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

[TĐYT] Con Ốc Nhỏ Mang Linh Hồn Của Biển

Chuyện rằng...

Ngày xưa trên mặt đất chưa có biển xanh. Thần Tình yêu bấy giờ là người duy nhất cai quản cõi đời. Thần tặng cho tâm hồn mỗi con người thứ quý giá nhất: viên ngọc tình yêu. Khi con người đánh rơi viên ngọc của mình, nó sẽ tan thành trăm nghìn mảnh. Và mỗi mảnh hóa thành một giọt nước mắt mang hương vị của nỗi đau. Chúng không mất đi mà được thần tình yêu giữ lại để làm nên những viên ngọc khác. Biển từ đó ra đời…

[TĐYT] Cậu Bé Làm Ca Đêm


Năm ấy, cậu bé Giu-li-ô (Julio) người vùng Phi-ren-dê (Firenze) nước Ý, vừa tròn 12 tuổi và học lớp 4. Là con trai lớn trong một gia đình lao động, cậu sớm hiểu rằng phải chăm chỉ học tập mới mong sau này có được một nghề có thu nhập tạm đủ để giúp đỡ cha mẹ và lo toan cho đàn em nheo nhóc.

Bố Giu-li-ô là một nhân viên đường sắt, lương đã thấp lại đông con, nên ngoài công việc ban ngày, ông nhận viết thuê hằng đêm cho một nhà phát hành báo chí. Cứ 500 cái băng giấy ghi tên và địa chỉ người đặt mua báo tháng thì ông được trả 3 đồng lia (lyre) tiền công. Cũng chẳng được bao lâu, công việc đêm hôm khuya khoắt ấy đã ăn mòn sức khỏe của ông vốn đã suy nhược từ lâu.

[TĐYT] Truyện Cổ Tích Chưa Được Kể

Sau khi nhấp miếng trà, cụ chậm rãi đặt chiếc ly sành nhỏ xuống mặt bàn đen bóng màu gỗ gụ, bắt đầu câu chuyện:

- Ngày xửa ngày xưa...

Cụ mới bắt đầu có thế, lũ trẻ đã thiu thiu ngủ. Cụ dừng lại không kể nữa. Duy nhất còn đứa bé tò mò xin cụ đừng vì lũ trẻ kia mà bỏ dở. Hai ông cháu bên buổi chiều tháng tư, rù rì tâm sự với nhau. Rồi cụ chết đi, câu truyện truyền lại cho đứa trẻ duy nhất ấy. Cũng may, vì thế mà hôm nay còn dấu tích câu truyện này.

God Is Love

GOD IS LOVE
 
1. Love desires to give, that is CREATION
2. Lovers tell secrets to each other, that is REVELATION
3. Love suffers for the beloved, that is REDEMTION

[TĐYT] Người Con Hoang Đàng Thế Kỷ XXI

Đó là Lời Chúa:"Nhưng người cha nói với anh ta: "Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy."(Luca 15:31-32).

Chồng mất sớm, một mình bà phải rất vất vả để lo cho bốn đứa con ăn học. Thương mẹ chịu cảnh lầm than cơ cực vì các con, ba cô con gái đầu lòng đều chăm chỉ học hành, ngoài ra tranh thủ phụ giúp mẹ những lúc rảnh rỗi vì vậy bà cũng phần nào cảm thấy ấm lòng. Hạnh phúc lớn nhất đối với bà là cả ba cô đều ăn học đến nơi đến chốn, ra trường đều được nhận công tác trong các cơ quan nhà nước và có cuộc sống ổn định lại rất hiếu thảo với mẹ.

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011

Người Thầy Và Những Tờ Tiền Cũ - Hạt Giống Tâm Hồn



Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay mẹ nó mà là người thầy kính yêu của nó...

Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình "làm sao mà chọi với người ta"!... Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng "mình có thể".

[TĐYT] Khát Vọng Của Nàng Violet - Hạt Giống Tâm Hồn



Trong khu vườn nọ, có một bông hoa Violet xinh xắn, luôn tỏa ngát hương thơm. Nàng sống hạnh phúc cùng với những người bạn láng giềng.
Một ngày nọ, ngắm nhìn chị Hoa Hồng kiêu sa với sắc đẹp rực rỡ làm sáng cả khu vườn, nàng Violet chợt thấy mình thật nhỏ bé. Nàng than thở : " So với chị Hoa Hồng may mắn kia, mình chẳng là gì cả. Giá như mình đuợc làm Hoa Hồng một lần trong đời nhỉ, một lần thôi để không phải nằm sát mặt đất thế này, mình cũng mãn nguyện lắm rồi".

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2011

[TĐYT] Một Câu Chuyện Cảm Động - Hạt Giống Tâm Hồn

Ảnh minh họa 1 tí cho vui. hề hề
Dưới con mắt trẻ thơ, người lớn có những 'trò chơi' vừa chán, vừa phức tạp. Chúng ghét những trò chơi ấy vì bỗng dưng cuộc sống chẳng giống thường ngày .
Cầu thang xoáy ốc nằm bên hông nhà. Nó chỉ mới được làm cách đây sáu tháng, lúc bố và mẹ ly dị nhau. Khi thấy bố đứng chỉ huy các ông thợ xây cầu thang, Cà Rốt và Củ Hành đều thắc mắc: "Bố xây cầu thang ở ngoài làm gì nhỉ? Đã có một cái trong nhà rồi".
Mẹ đưa mắt nhìn hai đứa rồi cúi xuống, lặng thinh. Cà Rốt bảo Củ Hành: 'Chắc là để phơi quần áo đấy mà”.
Củ Hành ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: “Ừ, chắc vậy. Bên nhà Mi Mi cũng phơi quần áo ở cầu thang”.
Không thắc mắc nữa, hai đứa ngồi xuống, chơi trò xếp hình, thỉnh thoảng lại cười lên khanh khách.

[TĐYT] Hạt Giống Tâm Hồn - Quên Một Người

     Có một ngày, cô gái vừa chia tay người yêu ngồi tại công viên khóc lóc, lúc này một nhà hiền triết xuất hiện, nhỏ nhẹ hỏi cô ấy: 
- Cô sao thế? Tại sao lại khóc một cách đau khổ thế này? 
Người thất tình trả lời: 
- Ưhm... Tôi không hiểu vì sao anh ta rời xa tôi. Tôi cảm thấy rất đau khổ. 

Không ngờ, nhà hiền triết lại cười giòn tan và nói: 
- Cô thật ngốc! Cô gái giận đỏ cả mặt: 

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2011

[TĐYT] Một Bó Hoa

Một Bó Hoa Tạo Nên Hạnh Phúc
Gia đình họ có 4 người: 2 vợ chồng, đứa con trai đã ngoài 20 và ông bố chồng. Ông cụ năm nay đã gần 80 tuổi, trước đây sống với người con trai cả ở quê. Nhưng anh là người duy nhất trong họ “ăn nên làm ra” với cái chức giám đốc một công ty lớn ở thủ đô nên đã đón bố ra ở cùng, để tránh sự dị nghị, ì xèo chuyện anh giàu có, địa vị cao mà nỡ để bố sống cảnh nghèo túng ở quê.

[TĐYT] Điều Simon Nói.

Có những thất bại vinh quang hơn chiến thắng (Michel de Montaigne).

Đó là ngày đầu mùa hè. Khi đó tôi còn học tiểu học. Các bạn thân của tôi và tôi nằm trườn ra sân trước, nắng nhẹ làm ấm lưng chúng tôi, cỏ làm nhột chân chúng tôi, kem chảy rơi lên mặt chúng tôi. Tôi nghĩ không thể nào vui hơn như vậy. Khi tôi lơ mơ ngủ, tôi mơ hồ nghe tiếng giày của mẹ gõ nhịp trên sân. Tôi ngồi dậy, hy vọng có nước chanh hoặc thứ gì đó. Mẹ không có thức uống, nhưng khuôn mặt mẹ có vẻ cáu kỉnh. Mẹ chỉ vô nhà: “Al, mẹ cần nói chuyện với con”.

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2011

[TĐYT] Bạn Sẽ Phản Ứng Thế Nào Trước Khó Khăn

Một người phụ nữ trẻ đến thăm mẹ của mình và kể hết với bà tất cả những phiền muộn của cô. Cuộc sống quá khó khăn, và cô ấy có cảm giác muốn bỏ cuộc. Dường như ngay sau khi một vấn đề được giải quyết, một vấn đề mới được thay vào. Cô cảm thấy mệt mỏi với việc phải tranh đấu liên tục.

Người mẹ dẫn cô vào nhà bếp và đổ nước vào 3 chiếc ấm. Trong chiếc ấm thứ nhất, bà bỏ một củ cà rốt vào, chiếc ấm thứ hai bà bỏ vào một quả trứng, chiếc ấm thứ ba bà bỏ vào đó một vài hạt cà phê đã được xay. Bà bật bếp lên, đun những chiếc ấm, không nói một lời nào.

[TĐYT] Để Ngủ Một Cách Thanh Thản

Một cậu bé và một cô bé cùng chơi với nhau. Cậu bé trai có một bộ sưu tập gồm những viên bi. Cô bé gái có bên mình những viên kẹo. Cậu bé trai bảo cô bé gái rằng cậu sẽ cho cô bé tất cả những viên bi của mình để đổi lại những viên kẹo của cô bé gái. Cô bé gái đồng ý.

Cậu bé trai giữ lại viên bi lớn nhất và đẹp nhất và đưa cho cô bé gái số còn lại. Cô bé gái đưa cho cậu tất cả những viên kẹo như cô bé đã hứa.

[TĐYT] Lá Thư Từ Thiên Đường

Sally vội vã tiến đến cửa phòng cấp cứu khi thấy cánh cửa bên trong mở ra.

Sally hỏi vị bác sĩ:

- Con trai của tôi thế nào rồi... Thằng bé sẽ ổn chứ... Tôi có thể nhìn nó ngay bây giờ không!...

 Vị bác sĩ trả lời từ tốn:

- Tôi rất lấy làm tiếc, chúng tôi đã làm hết sức mình có thể!