Trang

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

63. Hận Đời - Đời Hận

EM.
Tôi gặp lại Em sau mười lăm năm xa cách. Bất ngờ đến độ làm tôi ngẩn ngơ.
Chiếc Mercedes từ từ ghé trạm xăng. Khách nữ đua nhau mua khóm và mí ghim. Tôi cười thầm trong bụng và cố nặn ra  một câu định nghĩa: “Đàn bà là hữu thể ăn vật”. Đang đắc chí về câu định nghĩa dí dỏm của mình, thì bỗng…có tiếng ồn ảo ở đầu con hẻm. Mọi người im bặt, trố mắt nhìn. Tôi giật mình, vì tôi nhận ra Em. Trời! Tại sao Em nên nông nỗi này?

62. Yêu Đơn Phương

EM.

Em đi Sàigòn. Tôi cũng đi Sàigòn. Em ngồi ở băng trên. Tôi ngồi ở băng dưới. Chiếc Mercedes 16 chỗ lăn bánh. Đèn phụt tắt. Tôi ngửa đầu ra phía sau để tìm giấc ngủ. Còn Em thì nói chuyện rù rì với người bạn. Tôi nghe không rõ, nhưng đoán là chuyện hấp dẫn lắm, vì hành khách băng trên, băng dưới đều góp ý nhiệt tình, cười hí hí, cười hố hố. Tội vội gắn máy trợ thính để theo dõi. Thì ra đó là chuyện tình yêu đơn phương của em. Em yêu một linh mục. Yêu quá nên đành ở giá. Hành khách đua nhau góp ý chẳng giống ai.

61. Dĩ Vãng

EM.
Em ngồi trên ghế đá trước cửa nhà tôi. Bụng vượt mặt. Áo quần cũ kỹ. Tôi qua lại nhiều lần. Lần nào Em cũng mỉm cười với tôi. Tôi không nghĩ rằng Em đến đó để gặp tôi. Ghế đá là chỗ dừng chân cho người đi bộ hành mệt mỏi. Giản dị vậy thôi. Ai ngờ…

60. Ngày 8 Tháng 3

EM.
Hôm nay ngày 8 tháng 3, ngày của phụ nữ, ngày của Em. Sướng quá! Chồng Em tặng quà, lại còn bao trọn gói mọi công việc trong gia đình, để Em được tự do đi daok trong siêu thị suốt một ngày, y như nàng tiên thơ thẩn bên ngàn hoa, vui đùa với bầy bướm trong vườn thượng uyển.

59. Trò Tàn Nhẫn

EM.
Bị cúp điện. Trong nhà tối om. Tôi ra sân nhà thờ ngồi hóng mát và xem trăng. Gío lồng lộng. Trăng vằng vặc. Nếu không cúp điện, thì chẳng bao giờ tôi nhớ ra có những đêm đẹp như thế. Đang mải mê thả hồn vào cõi vô biên của trăng va gió, thì bỗng giật mình, vì có tiếng chào ở ngay sau lưng.
- Chào linh mục.

58. Âm Mưu Dễ Thương

EM.
Em mời tôi đến thăm nhà. Tôi đơn sơ quá, nhận lời ngay. Đến nơi mới biết là mình bị lừa. Tiến thoái lưỡng nan. Đại gia đình sum họp. Con trai, con gái, con dâu, con rể chẳng thiếu một người nào. Cha mẹ của Em thì miễn cưỡng tiếp tôi. Anh chị của Em thì nhìn tôi một cách ngỡ ngàng. Chỉ có Em tì lăng xăng đưa đẩy mọi chuyện.
Về nhà, nghĩ lại mới thấy tôi bị Em lừa một cách thật dễ thương.

[TĐYT] Người Con Hoang Đàng Thế Kỷ XXI

Đó là Lời Chúa:"Nhưng người cha nói với anh ta: "Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy."(Luca 15:31-32).

Chồng mất sớm, một mình bà phải rất vất vả để lo cho bốn đứa con ăn học. Thương mẹ chịu cảnh lầm than cơ cực vì các con, ba cô con gái đầu lòng đều chăm chỉ học hành, ngoài ra tranh thủ phụ giúp mẹ những lúc rảnh rỗi vì vậy bà cũng phần nào cảm thấy ấm lòng. Hạnh phúc lớn nhất đối với bà là cả ba cô đều ăn học đến nơi đến chốn, ra trường đều được nhận công tác trong các cơ quan nhà nước và có cuộc sống ổn định lại rất hiếu thảo với mẹ.

Thứ Tư, 21 tháng 9, 2011

57. Cười Vô Tư

EM.
Hôm ấy tôi thuyết trình về đề tài “ Người chồng lý tưởng và người cha gương mẫu”. Ngay chiều hôm trước tôi đã bị các bà Hiền Mẫu bao vây. Các bà đua nhau rù rù bên tai tôi: “Cha ơi! Cha nhắc các ông bớt rượu giùm”; “Đàn ông hay nhăng nhít lắm, cha rầy giùm”; “Cha cấm họ không được đánh vợ. Ai đánh vợ thì không cho rước lễ”…Tôi nghe đầy lỗ tai rồi mà các bà vẫn chưa chịu ngưng tố méc đàn ông. Tại sao đàn ông lại phạm nhiều tội đến thế nhỉ?

56. Số Kiếp

EM
Một buổi chiều thật đẹp. Bờ sông bên đây là phố chợ, quán xá sầm uất. Bờ sông bên kia là rừng đước bạt ngàn, không bờ không bến. Em rời căn nhà chiếc tăm tối, bưng ly cà phê đá ra ngồi bờ sông hóng mát. Gío sông lồng lộng.
Em không thích uống cà phê cho bằng ngậm cục đá lạnh. Em lấy lưỡi đẩy nó từ bên này qua bên kia. Má bên này phồng lên, thì má bên kia hóp xuống. Em đang thưởng thức cái trò chơi rất trẻ con như thế, thì…bỗng dưng Em, ngoẽo đầu sang bên phải, đổ kềnh xuống đất, ói ra một bụm máu. Người ta bu lại, bồng Em lên để đưa xuống huyện cấp cứu. Nhưng không kịp. Em tắt thở hồi nào không hay.

55. Hạnh Phúc

EM.
- Chúa ở cùng anh chị em.
- Và ở cùng Cha.
- Xin Thiên Chúa toàn năng là Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần ban phúc lành cho anh chị em.
- Amen.
- Lễ đã xong. Chúc anh chị ra về bình an.
- Tạ ơn Chúa.

54. Làm Mẹ

EM.
Tôi đi qua nhà Em. Từ dưới xuống, tôi nghển cổ nhìn lên. Trong căn nhà xơ xác, Em ngồi chễm chệ trên võng, áo quần sặc sỡ, môi son má phấn, tóc chải mái ria, y như sắp đi đám cưới. Hai tay ôm hai bé song sanh. Trước cửa nhà có bốn thanh niên đang ngồi đánh bài trên bộ ván cập kênh. Tôi giơ tay chào. Em mỉm cười đáp lại. Bốn thanh niên trố mắt nhìn tới. Anh tài công mải ngắm Em, xuýt nữa ủi mũi xuồng vào chân cầu khỉ. Lách một cái. Lạng một cái. Tôi hết hồn!

53. Tiệc Sinh Nhật

EM.
Tôi đến thăm Em chẳng thấy Em đâu. Mẹ Em ngồi khóc hức hức. Cha Em ngồi hút thuốc, mặt lầm lì, nhả khói bâng quơ. Thấy tôi tới, cha Em vứt mẫu thuốc xuống mương; mẹ Em hỉ mũi, lấy tay vắt, bôi vào chân cột, rồi ào tới đón.
- Có chuyện gì mà vợ chồng buồn hiu vậy?
- Con Thuý nó trốn đi hồi hôm.
- Nó đi đâu?
- Con không biết. Hu…Hu…

52. Hành Trang Vào Đời

EM.
Em mời tôi ăn cơm tối. Bữa cơm thịnh soạn có nhiều bạn bè tham dự. Tôi được ngồi kế bên Em. Cơm đang ngon, chuyện đang vui, thì một bé gái ở trần, chui vào giữa Em và tôi, thò tay vào dĩa bốc thức ăn, nhai nhồm nhoàm. Mọi người sửng sốt. Tôi mắc cỡ giùm Em. Nhưng Em không mắc cỡ, cười nói vui vẻ: “Đây là cục cưng của gia đình. Cháu bị mát bẩm sinh”. Tôi bị hẫng. Thay vì mắc cỡ giùm Em, tôi lại xấu hổ cho chính mình.

51. Vô Tâm - Vô Tình

EM.
Tôi đi xức dầu bệnh nhân về, tiện đường ghé thăm Em, bắt tay một cái để mừng bổn mạng Phêrô của Em. Tôi cười niềm nở. Em cười gượng gạo. Tay tôi siết chặt. Tay Em lạnh ngắt. Tôi cụt hứng, hỏi bâng quơ một câu:
- Buồn hả?
- Dạ.
- Hôm nay  lễ bổn mạng mà!
- Bởi vậy mới sinh chuyện.

[Clip] Cám Ơn Đời Đã Cho Ta Cuộc Sống Hôm Nay



Nguồn: Đào Vân Tít - CĐ Bác Ái Martino