Trang

Thứ Hai, 23 tháng 5, 2011

06. Luật Vị Nhân Sinh

EM.
Sáng nay tôi phải chứng kiến một cảnh tượng đau thương đến rơi lệ. Một em bé chừng sáu tuổi vừa đi vừa khóc. Khóc tức tưởi. Đi thất thểu như tên tử tội leo lên đoạn đầu đài. Một bầy con nít bu xung quanh vừa đi vừa hô: “Ỉa trong quần! Ỉa trong quần…!”. Cười ngặt nghẽo. Cười vô nhân đạo. Cười trên nỗi thống khổ của người khác.
Từ trên lầu tôi chạy vội xuống để tìm hiểu nông nỗi. Thì ra:
1.
Em là huynh trường Thiếu Nhi Thánh Thể. Em  là giảng viên giáo lý của tôi. Bây giờ Em là giáo viên cấp một. Em giảng bài rất hấp dẫn. Em hướng dẫn sinh hoạt học đường cũng rất hay.
Hôm ấy Em đang giảng bài, thì một bé trai tiến lên khoanh tay tròn vo, cúi đầu, nói lí nhí trong miệng. Em hiểu ý, ra hiệu cho ra. Rồi đến lượt bé thứ hai… bé thứ ba… Miệng vẫn thao thao giảng bài, tay vẫn cứ làm hiệu cho các em đi ra… Một bầy thiên thần đứng trên bờ ao thi đua “xịt nước”. Có vài bé chẳng có nước để xịt.

05. Em Bé Tò Mò

EM.
Em dẫn con đến để khoe với tôi.
- Mới năm tuổi mà nó khôn quá chừng cha ạ. Nó hỏi trăm thứ chuyện, con không biết đường nào mà trả lời. Con sợ nó…hư quá à!
- Tại sao?
- Mới bé tí mà đã tò mò chuyện người lớn.
- Ví dụ…
- Con không dám nói.
- Thế thì biết rồi.
- Sao cha biết?
- Bài bản mà. Dễ ợt!
EM.
Tôi kể chuyện người ta cho Em nghe. Chuyện thằng cu Hiếu, con của vợ chồng nhà Thảo.
1.
Thảo sanh được Hiếu thì tạm nghỉ sanh. Sanh ít, sanh thưa để nuôi dạy con chu đáo. Sanh thưa quá riết rồi làm biếng, không muốn sanh nữa. Bỗng một hôm cu Hiếu đổ quạu.
- Mẹ làm biếng sanh quá à. Thằng Hơn, con Nhanh…đứa nào cũng có em hết. Chỉ có mình con là chùi lủi, chẳng có em gì hết trơn.
- Được rồi, mẹ sẽ sinh con. Nhưng mà phải ngoan, phải thương em mới được.
- Hoan hô mẹ ! (vỗ tay) Mẹ sinh em gái cho con nghen!

04. Kiềng Ba Chân

EM.
Tôi đến thăm Em. Em mời tôi một điếu Samít. Vừa thơm vừa đượm khói. Vợ Em lúi húi ở trong nhà bếp, vừa đun nước vừa góp chuyện. Vợ Em khoe thằng Tuấn học giỏi. Tôi hỏi Em:
- Tuấn học lớp mấy?
- Em ơi! Cha hỏi con mình học lớp mấy?
- Lớp bốn.
- Nó học với cô nào vậy?
- Biết đâu à. Nghe nói nó học với cô Bắc Kỳ nào đó. Vợ Em trả lời một cách vô tư như thế.
Em cho con đi học mà không biết con mình học lớp mấy. Vợ Em biết con mình học lớp bốn, mà không biết con mình học với ai. Nói là cô giáo Bắc Kỳ, cũng chỉ là biết mơ hồ vậy thôi. Tôi tỏ vẻ không vui. Vợ chồng Em chống chế.

[Ebook] Nhật Ký Đức Giêsu - Phần 15

GIÊRUSALEM, NGÀY….

Cha kính mến,


            Hôm nay lần đầu tiên trong đời truyền đạo, con ngồi tâm sự với một rắpbi, [1] rắpbi Nicôđêmô. Ông là người trí thức từ đầu đến chân: thuộc lòng Thánh Vịnh, am tường Lề Luật và Tiên tri. Ông là người công chính từ râu tóc đến áo choàng: ánh mắt nhân từ, giọng nói ôn tồn, cử chỉ khoan thai. Rất dễ thương và rất dễ mến.

            Buổi tâm sự kéo dài đến khuya. Tư tưởng xoay quanh hai bản lề quan trọng là :

Thiên Chúa yêu thương thế gian quá chừng đến nỗi đã hiến Con Một mình làm giá chuộc tội cho đời. Người con ấy sẽ bị treo như con rắn đồng của Môsê. [1]

[Ebook] Nhật Ký Đức Giêsu - Phần 14

CAPHÁCNAUM, NGÀY…

Cha kính mến,


Sáng nay con và mẹ con đi ăn cưới ở Cana. Mẹ con từ Nadarét tới. Còn con thì từ miền Nam trở về cùng với năm đệ tử mới toanh là Gioan, Anrê, Phêrô, Philíp và Natanaen.

Con đang ngồi ăn tiệc thì mẹ con kéo áo con.

- Con vô trong kia, mẹ muốn nói với con một chuyện… Tiệc chưa tàn mà rượu đã hết. Con hãy ra tay cứu họ, vì không còn cách nào xoay xở được nữa.

- Cả mẹ lẫn con đều không có trách nhiệm gì trong vụ này.

- Chúng nó đang khóc như ri kìa. Con nỡ lòng nào…

- Nhưng thời giờ của con chưa tới mẹ ạ. Chưa đến lúc con phải làm phép lạ.

[Ebook] Nhật Ký Đức Giêsu - Phần 13

Xikem, ngày…
Cha kính mến,


Hôm nay con mở màn cho sự nghiệp truyền giáo của con bằng thái độ đối với người Samari [1].

Từ năm thế kỷ nay, ng­ười Do-thái đoạn tuyệt với đồng bào cư ngụ tại Samari, coi họ như người ngoại. Từ Bắc xuống Nam, từ Nam về Bắc, người Do-thái không thèm đi qua xứ Samari, mà đi vòng qua bên kia sông Giođan. Một vạ tuyệt thông bất thành văn đã giáng xuống trên toàn bộ xứ Samari, vạ tuyệt thông truyền kiếp.

Con quyết tâm xóa bỏ vĩnh viễn vạ tuyệt thông truyền kiếp này bằng cách dẫn năm đệ tử đầu mùa xuyên qua xứ Samari mà về xứ Galilê.

[Pic] Bác Ái - Sinh Hoạt Ngày 22-5-2011

 Hôm nay không có gì đặc biệt lắm.

Hôm nay không học hát vì Thánh Lễ lúc 5 rưỡi là Lễ chung của Bác ái và cộng đoàn anh ngữ Vicente nên  Bác ái hơi rảnh :D. Nói là hơi rảnh thui chứ đâu có rảnh. Hum nay, Nga cho cộng đoàn cầu nguyện 1 chút rùi cho chia sẻ về đề tài Mẹ Maria (trong tháng dâng hoa Đức Bà mà lị :D). Nga đặt ra những câu hỏi về Đức Mẹ cho các  bạn dả lời. bạn nào dả đúng tì đc 1 phần quà. Chả hiểu sao cô bé mua quà là những gói bim bim :)) . Mình thấy hay phết, hi`````````. Nhưng nếu là mình mình mua kẹo mút :)).

Phần của Nga cũng tốn khá nhiều thời gian. Phần tiếp theo là  trưởng Ban Sinh Hoạt hướng dẫn các bạn về mật thư. Tại sao lại hướng dẫn về mật thư nhỉ? Đó là vì chủ nhật tuần tới, bác ái sẽ có chuyến offline tại công viên thống nhất. Hôm đó, cộng đoàn sẽ có nhiều trò hay, những trò chơi nhỏ, những bài cử điệu, rùi cả trò chơi lớn. Trò chơi lớn thì phải chuẩn bị trước nhìu òi. Gần như mọi người chưa quen về giải mật thư lắm. Trưởng ban sinh hoạt cũng chỉ hướng dẫn được vài dạng mật thư thui còn lại là để các bạn tự về nhà nghiên cứu. Nếu ra mật thư dễ quá thì không hay mà khó quá thì sợ các bạn ko giải đc.Khó ghê ta? Nhưng không sao, tất cả vì cộng đoàn, tất cả cùng cố gắng để tuần tới chúng ta cùng có 1 buổi offline thật vui nhỉ?

Hướng Dẫn Về Mật Thư

Khái niệm: Là một bức thư được viết dưới dạng bí mật. Nhằm giữ kín nội dung mà giữa người gửi và người nhận cần trao đổi.
Mật thư thường có 2 phần:
1. Bản mật mã: Là những ký tự hoặc hình vẽ, thoạt đầu có vẽ rất khó hiểu. Sau khi nghiên cứu kỹ chìa khóa, ta sẽ tìm ra hướng giải bằng cách đối chiếu những dữ kiện mà chìa khoá đã gợi ý.
2. Chìa khóa: Là một hình thức gợi ý cho người dịch tìm ra hướng giải mật thư. Chìa khóa có thể là một câu thơ hoặc một ký hiệu nào đó bằng hình vẽ. Ký hiệu của chìa khóa là: O
Sau khi giải mã xong, ta sẽ được một bản văn hoàn chỉnh, ta gọi đó là:
Bạch văn ( Bản rõ): Là một văn bản hoàn chỉnh, tức là sau khi dịch xong, ta viết ra thành một bức thư bình thường mà ai cũng có thể đọc được.

BẢNG CHỮ CÁI QUỐC TẾ:


A B C D E F G H I J K L M


N O P Q R S T U V W Y Z

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011

03. Kiếp Làm Dâu

EM.
Vợ chồng Em vừa hoàn thành căn phòng lộng lẫy. Đẹp quá, ai cũng bảo thế. Đường nét, màu sắc, thể khối hài hoà đến “nổi da gà”, ông Giáo Sư kiến trúc khen ngợi. Đây là tác phẩm đầu tay của Em. Em thiết kế, Em điều khiển công trình, Em mua vật tư, Em trả lương cho thợ. Dường như Em làm tất cả. Dường như Em nhớ thuộc lòng từng sợi dây chì…
Em đứng trước gương và cảm thấy mình đẹp quá chừng! Trong ánh mắt của chị chồng, anh chồng và chị dâu, Em cảm thấy như có cái gì gai gai. Họ thèm thuồng. Họ ganh tị.
Hai vợ chồng Em chỉnh tề trong bộ áo vét mới tinh, nghiêm trang đứng trước bàn thờ tổ tiên. Hiên ngang và kêu hãnh vô cùng!...Bỗng Em khóc oà lên. Nước mắt trào ra làm nhoè nhoẹt cả phấn son. Cả nhà nhớn nhác. Dường như có một chuyện gì đau đớn lắm, ấm ức lâu ngày, nay bùng vỡ.
1. Em là con gái út, xinh đẹp và thông minh nhất nhà. Mẹ chết sớm, Em được cha nâng niu hơn anh chị gấp ba bốn lần. Cha Em làm thầy giáo, thông minh và đức độ, nhưng không giàu có; được kính trọng như không được nể vì. Xã hội trọng phú khinh bần.

02. Mối Tình Đầu

EM. 
Em thầm yêu Thắng. Thắng thầm yêu Em. Chúa nhật nào hai đứa cũng rủ nhau đi lễ ở nhà thờ Đức Bà. Hỏi tại sao, thì bảo là đi nghe cha Khảm giảng lễ. Lễ xong hai đứa cùng nhau đi ăn phở vỉa hè. Phở vỉa hè vừa rẻ vừa ngon. Đi lễ thì quỳ bên nhau. Ăn phở thì ngồi nhìn nhau. Tình yêu trong trắng như thiên thần. Tình yêu thắm thiết như ruột thịt. Cứ đều đặn như thế qua suốt hai mùa Giáng Sinh.
Em không ngỏ ý. Thắng không ngỏ lời. Tình lặng lẽ trôi. Thế rồi bỗng Hoàng nhảy dù xuống, đứng giữa hai người. Hoàng chánh thức xin cưới Em. Hoàng hơn Thắng về mọi phương diện: cao lớn, lực lưỡng, hoạt bát, học giỏi, con nhà giàu, lại được cả gia đình Em làm hậu thuẫn. Cha mẹ đốc vô, anh chị vun vào. Bạn bè của Em đứng hết về phía Hoàng. Thắng lủi thủi tránh mặt, chờ thái độ của Em.
Em yêu Thắng, còn Hoàng thì Em chỉ mới thích thôi. Lấy Thắng mà bỏ Hoàng thì thấy tiêng tiếc. Lấy Hoàng mà bỏ Thắng thì thấy thương thương. Em hỏi tôi: “Lấy Thắng? Lấy Hoàng? Hay là ở giá?” Câu hỏi của Em khó quá, nên câu trả lời của tôi đành treo lơ lững trên mây.

01. Đức Dũng Của Nam Nhi

EM.
Mẹ Em đã đến khóc với tôi. Tất cả chỉ vì Em.
- Bây giờ con không còn khả năng để dạy con của con nữa. Nó coi con không ra gì.
- Con của chị ngoan lắm mà.
- Hồi còn bé nó rất ngoan, bây giờ nó bắt đầu hư. Hôm qua nó ăn cắp tiền. Con bắt nó nằm xuống, nó nằm thẳng băng như khúc gỗ. Con đánh mười roi. Nó không xin bớt, không xuýt xoa, không gồng mình, không khóc. Con đánh xong, nó đứng phắt dậy, cười hề hề: “Mẹ đánh như gãi ngứa”. Nói rồi nó bỏ đi một mạch… Chồng con phải bươn chải đây đó, có khi cả tháng chưa về một lần. Cực khổ như vậy mà vẫn chưa đủ ăn, thì còn giờ đâu để ngó ngàng đến con cái. Một mình con phải lo dạy dỗ nó.Nói thì nó không nghe. Đánh thì nó chê là gãi ngứa. Con không biết phải làm gì bây giờ. Xin cha cầu nguyện cho gia đình con.
- Con của chị chưa hư đâu. Nó bắt đầu làm người đàn ông đấy. Chỉ tiếc là nó đang ở giai đoạn quá độ: Ông chẳng ra ông, thằng chẳng ra thằng, cứ ngang ngang như cua bò. Nó không khinh dể chị đâu. Nó vẫn thương chị, nhưng nó không sợ chị nữa. Con trai nó vậy đấy…

[Ebook] Viết Cho Em - Start



Phải nói rằng, đây là một cuốn sách rất hay do cha Ngô Phúc Hậu viết. Nó hay không chỉ cho những người Công Giáo mà nó còn là một cuốn sách hay cho tất cả mọi người. Những câu chuyện ngắn rất thực tế, là những gì mà Ngài đã trải nghiệm trong cuộc sống, những tình huống không biết phải xử lý ra sao. Mình đã đọc cuốn sách này rồi và cũng có nhiều người đã đọc. Có thể nói ai đã đọc cuốn sách này thì....... 
--> đọc thì biết bạn nhé.

Vì mình thấy rất hay nên trên blogspot này mình muốn chia sẻ với tất cả các bạn. Rất mong các bạn bỏ mỗi ngày 1 chút thời gian để đọc nó. Mỗi ngày mình sẽ post vài câu chuyện trong cuốn sách. Sau đây là mục lục.

[KNS] Đẹp Hơn Nhờ Lạc Quan Yêu Đời

1. Cười nhiều 


“Một nụ cười bằng 10 thang thuốc bổ”. Cười có thể tập luyện cho cơ bắp của vùng mặt, thay đổi tuần hoàn vùng mặt từ đó giúp tăng tập trung. 


Một nghiên cứu của các nhà khoa học Anh mới được công bố gần đây nhất cho thấy mặc dù niềm vui không thể đem lại sự tươi trẻ như mong đợi nhưng những người hằng ngày giữ được tâm trạng vui vẻ thì đích thực rất khoẻ mạnh và giảm được nguy cơ mắc bệnh tim mạch, đái tháo đường... 


2. Tranh thủ nói chuyện 


Tính cách cũng có thể ảnh hưởng tới sức khoẻ. Một nghiên cứu của Hà Lan chỉ rõ, trong công việc, người có tính cách nội tâm, hay xấu hổ càng dễ cảm thấy mệt mỏi, còn người có thiên hướng bộc lộ ra ngoài thì thể lực càng đầy đủ. 

[KNS] Lỗi Lầm Là 1 Phần Của Sự Trưởng Thành

Phạm lỗi và vấp ngã chính là một phần của tuổi thơ; một phần của sự phát triển, học hỏi và trưởng thành, một phần của cuộc sống - chúng ta không bao giờ tránh khỏi nó. Là những bậc cha mẹ, việc phân biệt rõ những vấn đề thuộc về hành vi và những vấp ngã và lỗi lầm của trẻ con, và cũng đừng làm nghiêm trọng vấn đề hoặc cảm thấy xấu hổ. Thay vào đó, khi một đứa trẻ phạm sai lầm, hãy khuyên răn đứa trẻ để chúng không cảm thấy bị chê trách, ngượng ngùng hoặc xấu hổ. Hãy nhắc đứa trẻ nhớ rằng ai cũng phạm lỗi, và những lầm lỗi ấy là một phần học hỏi rất quý giá. Những bậc cha mẹ cần có lòng tin rằng lỗi lầm chính là một phần trong việc “giáo dục” con cái, và không nhất thiết phải căng thẳng hoặc chán nản vì những lầm lỗi ấy.

[Ebook] Nhật Ký Đức Giêsu - Phần 12

BÊTANIA BÊN BỜ SÔNG GIOĐAN, NGÀY…

Cha kính mến,


Ý của Cha bừng cháy trong con, khiến con phải đứng dậy rời căn lều mong manh, men theo triền dốc để xuống bờ sông Giođan, nơi anh Gioan của con đang giảng và làm phép Rửa. Anh đi tu rất sớm, ngay từ hồi thơ ấu. Anh chọn đường tu khổ chế: ăn châu chấu và mật ong rừng; uống nước lã và mặc áo da thú. Thân xác của anh thì gầy guộc và đen đúa, nhưng ý chí của anh thì như gang như thép. Mặt anh hốc hác, nhưng cặp mắt của anh thì như có lửa. Anh đứng dưới sông, nhìn về phía các rắpbi : giọng anh như chém đinh chặt sắt…

+ Hỡi nòi rắn độc, lưỡi rìu đã kề sát gốc cây. Hãy sám hối, hãy sinh hoa kết quả. Nếu tự đắc mình là con cái Ápraham, thì lưỡi rìu sẽ vung lên : cây không trái sẽ trở thành củi khô, bỏ vào lò lửa…

Nhìn về phía quần chúng : giọng anh bỗng trở nên ôn tồn rỉ rả…

+ Anh là lính hả ? Đừng đàn áp. Anh là người thu thuế hả ? Đừng hà lạm. Chị làm điếm hả ? Hãy hoàn lương… Tất cả hãy xuống sông và thanh tẩy.